VH Tiếng Nói Văn Học Việt Houston VH

VVH Tiếng Nói Văn-Học Việt-Houston (Viet Voice From Houston). Xin gửi bài vở về địa chỉ wendynicolennduong@post.harvard.edu. Contributing articles and commentaries should be submitted to wendynicolennduong@post.harvard.edu.

COPYRIGHT NOTICE AND DISCLAIMER

Về vấn đề bản quyền (copyright) cho tác giả Việt Nam của các bài viết được đăng tải ở đây: Chúng tôi nhận được những bài viết này từ độc giả hoặc từ các môi trường truyền thông của các nhóm người Việt, vì tác phẩm đã được phổ biến ở một môi trường công cộng nào đó. Chúng tôi mạn phép đăng tải theo lời giới thiệu của độc giả, dưới thẩm quyền "fair use exception" của luật trước tác bản quyền, vì làm việc cho mục đích giáo dục quần chúng, không vụ lợi. Nếu độc giả nào biết tác giả, xin cho chúng tôi biết để gửi lời chính thức xin phép, hoặc nếu tác giả không bằng lòng, xin cho chúng tôi biết ngay để chúng tôi lấy bài xuống theo ý của tác giả.

disclaimer re content

Quan điểm của tác giả hay độc giả trình bày ở đây không phải là quan điểm của người hay nhóm chủ trương VVFH, và vì thế chúng tôi không chịu trách nhiệm về những quan điểm hay dữ kiện đưa ra bởi tác giả hay độc giả. The views and supporting facts expressed by the authors or commenters published here are not necessarily those expressed or endorsed by VVFH or its editors. Accordingly, VVFH disclaims liability with respect to such content.

MỤC ĐÍCH:

Lời nhắn với học trò Việt Nam của giáo sư WENDI NICOLE Dương, cựu học giả FULBRIGHT Hoa Kỳ và cựu giáo sư luật đại học Denver:


Cô thành lập tập san này là đề cố gắng giữ lại những cái đẹp trong văn hóa cội nguồn của Việt Nam, đã giúp chúng ta đứng vững trên hai ngàn năm, dựa trên những giá trị đặc thù của người Việt nhưng đồng thời cũng là giá trị tổng quát của nhân loại. Hy vọng TIENG NOI VAN HOC VIET-HOUSTON, gọi tắt là VH, hay VVFH (Viet Voice from Houston) sẽ đến với người Việt trên toàn thế giới, qua độc giả thích văn chương văn học trong cả hai ngôn ngữ Việt-Anh, từ bàn tay và ánh mắt của một số it học trò Việt đang sinh sống ở Mỹ hoặc ở Việt Nam, của chính cô, cũng như của thế hệ đi trước biểu tượng là cha mẹ cô, những giáo sư ngôn ngữ.


Wendi Nicole Duong (Nhu-Nguyen) tháng tư April 2015

TRIO OF WATER LILIES

TRIO OF WATER LILIES
TRIO OF WATER LILIES enamel, markers, pen and pencil on paper. artwork by Wendi Nicole Duong copyright 2013: in all three regions of Vietnam, one can always find Hoa Sung, water lilies!

Sunday, December 31, 2017

LOOKING BACK AT YEAR END: CELEBRATING MY BIRTHPLACE HOI AN AND ALL THOSE WHO ARE THERE, TODAY




VỀ VỚI HỘI AN

Những quãng đường xanh không có nữa
Rã rời tiếng quốc vẫn kêu vang
Hay là tiếng khóc về trong gió
Vì mãi đi tìm biển Hội An

Khi đã cày xong cơm nước hết
Em ra Cửa Đại để chờ ai
Mình em trên cát nghìn hiu quạnh
Xin biển cho em giấc mộng dài

Chị hãy về sau những đổi thay
Bàn chân trên cát đợi sum vầy
Nỉ non tiếng biển trong tiềm thức
Của Hội An mình cuộc trả vay

Cuộc trả vay rồi cũng sẽ quên
Hè trên Cửa Hội sẽ bình yên
Em đang chờ chị từ nguyên thủy
Kể lại cho nhau trọn nỗi niềm.

Người có quên người, biển chẳng quên
Thả trôi theo sóng nỗi ưu phiền
Em đang chờ chị từ muôn thuở
Từ lúc chân chưa bước xuống thuyền

Dương Như Nguyện C may 2017 ̣(du.a theo lo`i ke^? cua O Nga)

Tuesday, November 28, 2017

GORGEOUS DIMITRII HVOROSTOVSKY SINGING TWO OF THE MOST BASIC SONGS FROM THE ITALIAN SCHOOL: OMBRA MAI FU AND CARO MIO BEN


OMBRA MAI FU


A YOUNG HVOROSTOVSKY, TRADITIONAL AND SERIOUS, 
BEFORE HIS HAIR TURNED WHITE
THE TEMPO IS EXCEEDINGLY SLOW, BUT IT FEATURED THE INCREDIBLE CONTROL AND BREATH SUPPORT 

Monday, November 27, 2017

BÀI THƠ XUÔI CỦA NGƯỜI ĐỊNH MỆNH, poetry by DƯƠNG NHƯ NGUYỆN - - JE T’AIME A L’ÉGAL DE LA VÔUTE CÉLESTE


BÀI THƠ XUÔI CỦA NGƯỜI ĐỊNH MỆNH,
poetry by DƯƠNG NHƯ NGUYỆN 

JE T’AIME A L’ÉGAL DE LA VÔUTE CÉLESTE

Tình của tôi yêu em như vòm trời

Ở đó ánh mắt bồ câu của em là tinh tú


Tình của tôi yêu em như giải thiên hà
Ở đó nét cọ son của em là cầu vồng cho tôi đi tới
Tôi không có kim cương sáng bằng ánh mắt của em
Tôi không có lam ngọc xanh bằng nét vẽ của em
 Làm sính lễ hỏi em người hôn phối
Cho một ngày em mặc áo trắng bằng ren
Trên chuyến xe ngựa trắng, trở về tòa lâu đài của tuổi nhỏ
Hoặc một ngày em mặc áo gấm đỏ? khăn vành xanh
Trở về quê trên chiếc thuyền mộc mạc của kinh rạch miền Nam
con ngựa ô nhún nhẩy, “em theo chàng v dinh…”
Phải chăng tất cả là ảo vọng?
Trên đỉnh cuộc đời đã lắm phù du…
Cho nên tôi phải lấy ngôn từ làm căn bản yêu em
Để ánh mắt em bừng sáng dọi lan trên vòm trời định mệnh

"it's only words
and words are all I have
to take your heart away"
Cho nên tôi sẽ đi tới tình yêu trên chiếc cầu vồng em vẽ
Tôi yêu em với ngôn từ
Em vẽ tình tôi bằng cọ son
JE T’AIME A L’ÉGAL DE LA VÔUTE CÉLESTE
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN
copyright JULY 2009

Monday, November 20, 2017

HOUSTON SKYLINE: 1970s

Houston & Bayou:  1978
UND C 1998
water color, digitally inversion & addition
appraisal value beginning at $200 plus cost of production

Friday, November 17, 2017

DOES ONE NEED NATIVE FLUENCY TO WRITE A POEM IN FRENCH?

I don't think so, but the poet does need to know the language. Fluency like a native is a very high standard...

Here is one of the few poems that i wrote in French. This one is about the love affair between a disillusioned woman From Indochina and her doll, a musician made out of porcelain, with his 10 metallic bottles which, at night, turned into brass musical instruments...The street used in this poem (also used in my novel DORH) is a real street name located in District 8 of Paris. 

A TOI JE PARLE

POETRY IN FRENCH Thơ tiếng Pháp
UyenNicoleDuong copyright 2000, 2013

Comme une jeune fille qui devenait femme entre l'est et l'ouest,
à toi seulement je parle:

"J'aime certaines choses dans la vie
Le ciel,
La neige
La musique,
Les roses,
et toi"

"Le ciel pour l'été doré
La neige pour l'hiver froid
La musique pour un soir
Les roses pour un jour
et toi pour toujours"

C'est pourquoi à toi je parle
du ciel d'un beau soleil
et mes premières vacances sur la côte d'Azur
de la neige en novembre de mon premier anniversaire en Amerique
des roses du jardin de mes rêveries, 
dont la couleur ressemble à mon sang
de la musique de l'opéra occidental, qui m'élève au temps sacré

Toi, qui occupe mes pensées
Un homme intellectuel, musical, et artistique
un peu drôle
un peu fou
mais tres passionné
une image de l’homme surréelle

un homme qui n'est jamais seul
avec son saxophone

C'est pourquoi à toi seulement je parle
de mon enfance perdue
de la rivière du temps passé
de l'Indochine inquiète
des gens qui aiment bien les existentialistes
du pays de Baudelaire
(qui me ressemble)

et des vers contemporains
de Jacques Prévert
des hommes qui partent
et des femmes qui pleurent, dans un café
A TOI JE RACONTE

Ce n’est qu’a` toi que je raconte
L'histoire d'une petite fille qui a trouvé,
dans la rue d'un pays étranger en Indochine,
une statue de porcelaine,
un homme aux yeux bleus
assis parmi dix bidons métalliques

Elle a emporté la statue de porcelaine chez elle,
avec ses dix bions métalliques,
et les a mis sur sa table de nuit
Elle lui a parlé toute la nuit
et avant de dormir,
elle a soufflé sur lui
et tout de suite
tout s'est animé
La statue de porcelain s’est trasnforme’e en un homme réel,
un artiste, un musicien, un acteur de théâtre,
très doux
très bavard
plein d'humour
plein d'action
Il a touché les dix bidons métalliques
qui tout à coup sont devenus des instruments musicaux
des trompettes
des saxophones
des clarinettes
des flutes

dix instruments en tout
don’t seul it jouait
pour moi sa seule spectatrice

Comme ci, comme ça
Chaque soir,
Il jouait de ses instruments
Il se plaisait
Il s'amusait
Il créait pour lui-même et pour sa belle spectatrice
un orchestre
une pièce de théâtre

Elle le regardait
Elle l'écoutait
Elle lui parlait
Elle lui confiait ses secrets

C'est seulement pour toi que je continue
l'histoire d'une jeune fille qui adorait sa statue de porcelaine
Mais la guerre est arrivée
Le temps coulait
La vie passait
Les gens couraient
et parmi les chocs et le chaos,
un cyclo saigonnais
écrasait la statue de porcelaine, ses dix bidons

Tout est brise’
comme le rêve de la petite fille
***
Et pourtant, les jours roulaient
La petite fille qui devenait femme entre l'Est et l'Ouest est allée a` Paris
sans protection
sans mémoire
sans compagnie
une femme seule
avec sa solitude

Sur le chemin qu'elle a choisi
Il y avait beaucoup de larmes
Ella a cherché toujours, partout à Paris, mais n'a jamais retrouve’ une statue de porcelaine
avec ses dix bidons métalliques

Autumn in Europe acrylic on paper DNN copyright 2010



Un jour
dans un café comme le café de Jacques Prévert
apres avoir lu Le Figaro,
en faisant le bilan de sa vie,
comme un coup de foudre,
elle a rencontré un homme aux yeux bleus,
qui jouait du saxophone
L'homme qui ressemblait exactement à la statue de porcelaine 
de son enfance 
avec ses dix bidons

Tombant amoureuse,
elle l'a suivi au bâtiment,
au neuvième etage du Numéro 12 Rue St Jean Baptiste de la Salle
Elle lui a dit qu'elle l'aimait
Et elle est restée chez lui, au Numéro 12 
Rue St. Jean Baptiste de la Salle

Il y avait une seule fenêtre au neuvième étage 
Numéro 12 Rue St. Jean Baptiste de la Salle

L'amour, comme sa vie, ressemble à l'image surréelle, 
un objet d'art très fragile

Et alors quand le soleil se levait, le beau matin la saluait
Elle se réveillait
Son amoureux dormait encore
Elle a ouvert la seule fenêtre du Numéro 12 
Rue Jean Baptiste de la Salle
En bas, la Cité lui a souri

Elle a regardé la Rive Gauche, les Champs Elysées, L'Opéra, La Tour Effel, Notre Dame, Le Sacré Coeur,
Montmartre, et toutes les choses si belle de Paris
en pensant à la statue de porcelaine, à L'Indochine inquiète, 
à toutes les choses inanimées qui étaient brisées
Elle retournait à son amoureux pour trouver seulement un homme
comme les autres hommes à Paris, non plus de porcelaine, 
non plus le souvenir d'une enfance précieuse,
non plus de confiance

Sur le chemin qu'elle a choisi, il y avait déjà beaucoup de larmes, beaucoup d' hommes
Elle cherchait encore
Et ce matin-là
Elle aurait bien voulu s'envoler
sur la Cité
sur Paris, belle comme un rêve
pour chercher la statue de porcelaine 
qui jouait des instruments métalliques

Il n'y avait qu'une fenetre,
Il n'y avait qu'une sortie,
Il n'y avait qu'un moyen de s'envoler
Elle a décidé de partir,
comme un petit oiseau qui aimait bien ses ailes, elle a sauté
de la seule fenetre du neuvième étage, 
Numéro 12 Rue Jean Baptiste de la Salle

La télé a annoncé
la nouvelle d'une femme qui etait tombée de la fenêtre 
du Numéro 12 Rue Jean Baptiste de la Salle
pendant que son amoureux dormait encore

Pour toi seul je conclus 
l'histoire d'une femme qui finissait le bilan de sa vie 
au Numéro 12 Rue Jean Baptiste de la Salle
C'est pourquoi à toi seul je parle:

”Je préfère parler, et sans paroles, nous serons toujours des etrangers,
malgré nos gros baisers,
malgré mon amour fou
parce que pour moi,
dans mon voyage de l'Est à l'Ouest
il n'y aura jamais qu'une fenêtre Parisienne 
au Numéro 12 Rue Jean Baptiste de la Salle..."

Noël 1997
UND Copyright 1997, 2012

Friday, November 3, 2017

ABOUT BOURGET AND DEBUSSY: HOW TO TRANSLATE "L'AME EVAPOREE"? Lam the nao de dich cum tu "L'Ame Evaporee" cua Bourget-Debussy




CHO ĐỘC GIẢ VN:

Ý NGHĨA CỦA BOURGET-DEBUSSY “L' ÂME E’VAPORE’E”

(qua con mắt của cô bé gốc Việt)



HƠI, SƯƠNG, HAY KHÓI?

Linh Hồn
Là HƠI
Theo Ông

Là SƯƠNG
Theo Cô

Là KHÓI
Theo Bác

Hơi
Là Hơi Thở
Con Người
Theo Ông

Sương
Là Sương Ban Mai
Cái Đẹp
Theo Cô

Khói
Là Khói
Đốt cay mắt
Khói cuả chiến tranh
Con người đẹp bị cháy
Theo Bác


Tôi sẽ theo Ông
Theo Cô
Không theo Bác
(Nhất là khi Bác không cho tôi Hộ Khẩu) 

Bé Sương Thơm của DNN

Thursday, November 2, 2017

CAO BA QUAT'S "Thú Nhàn" ON FACEBOOK: Cao Bá Quát sẽ nói gì nếu ngài "LÁNH NẠN" (TỴ ĐỊA )trên FB? POET, DEATH-ROW DISSIDENT, OR PROPHET?

 MORE ON VIETNAM'S CAO BA QUAT:  19TH-CENTURY DISSIDENT AGAINST A FEUDAL MONARCHY


Tribute to the extraordinary talent of our very own Cao Bá Quát:
FOR VIET READERS: NẾU CAO BÁ QUÁT XUẤT HIỆN TRÊN FACEBOOK, NGÀI SẼ NÓI GÌ?
IF ANCIENT VIETNAM'S MOST FAMOUS DISSIDENT CAO BA QUAT WERE ON FACEBOOK TODAY, WHAT WOULD HE SAY?

THÚ NHÀN ...QUA FACEBOOK
Nguyên Tác giả: Cao Bá Quát 
Họa: DNN

Thế sự thăng trầm nên "facebook" (1)
Yên ba thâm xứ "tag" năm châu (2)
"Chat" tay nằm "phone" chuyện đâu đâu
Đem mộng sự đọ "comment" thì cũng hệt
...
Lấy "video" chi minh nguyệt (3)
Kho trời chung, mà "home" của mình riêng
Cuộc vuông tròn: "page," "group" khuôn thiêng
Kẻ thành thị kẻ vui miền lâm tẩu
Gõ nhịp "Mark," đọc tên 'Zuckerberg" (4)
"Quân bất kiến "Messenger" chi thủy, thiên thượng "live," "event" đáo hải bất phục hồi" (5)
"facebook" làm chi cho mệt một đời???

NGUYEN TAC: 

Thế sự thăng trầm quân mạc vấn (1)
Yên ba thâm xứ hữu ngư châu (2)
Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu
Ðem mộng sự đọ với chân thân thì cũng hệt
Duy giang thượng chi thanh phong,
dữ sơn gian chi minh nguyệt (3)
Kho trời chung, mà vô tận của mình riêng
Cuộc vuông tròn phó mặc khuôn thiêng
Kẻ thành thị kẻ vui miền lâm tẩu
Gõ nhịp lấy, đọc câu 'Tương Tiến Tửu' (4)
"Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi" (5)
Làm chi cho mệt một đời.
***
WHAT'S MORE?  CAO BA QUAT THE PROPHET

Notwithstanding my principle against certain curse words, I will quote Cao Ba Quat's poetic realism and his curse at authoritarianism, and I will insert this "Facebook" parody: 
"Facebook ba "likes": một thầy một cô, một "hack" cái...
"Friends" th̀i dăm đứa: nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi...
"Ba hồi "post" bậy, đ...cha kiếp"
Một "block" gươm "wow", đ...mẹ đời..."

NGUYEN TAC:

Nhà trống ba gian, một thầy một cô, một chó cái
Học trò dăm đứa, nửa người nưả ngợm, nưả̀ đười ươi...

Ba hồi trống dục Đ` cha kiếp
Một bước gươm đi, Đ' mẹ đời

In the verses above, CBQ has given us the following:
1) the painting of not only Courbet's realism but also Salvador Dali's surrealism ̣(thầy cô, ch́ó caí, người, ngợm, đười ươi...real and surreal, truth and satire): "chó caí: a female dog, a bitch.  It's a house of three rooms -- three regions?  Empty or abandoned?  Inhabited by whom?  The professor (source of knowledge and wisdom), his wife (companionship and nurturing), and a female dog (promiscuous procreation, or loyalty?).  The professor and his wife have no children, just a female dog, which is supposedly man's best friend. The dog has to be female to procreate and continue the inhabitation of the world...Not the professor and his wife, but the bitch will be the perpetuator of our earth or that poignantly empty three-room house!  What exactly is that empty house, nha tro^'ng ba gian?  And the students?  The recipients of inheritance, heritage, legacy, learning, knowledge and wisdom?  Human will exist only as "half." And what else?  What the heck is "ngom"? That has to be the surreal "elevation" of  human a la Dali's artistic imagination. And "duoi uoi?" Cao Ba Quat has taken us back to Darwinism.

2) the capturing of both Quetin Tarantino's Pulp Fiction and Honore De Balzac's The Executioner: Đ cha kiep, Đ me đời:  a curse at life and death, the ultimate defiance of authority and oppression... 

...all in such exquisite, lofty, yet anguished elegance!

Who else could have done this, except our very own Cao Ba Quat, way ahead of his time? 

In face of such painful loftiness, kneeling down...is the only thing to do.  

But:

Ladies and gentlemen of the Viet heritage, I am afraid that it's not Trang Trinh who was the prophet for the last of Vietnamese, but it is indeed the death-row prisoner Cao Ba Quat.  Isn't it true that he has described what we have...today? 

People kneel down in awe, only to stand up in perseverance.  When law becomes lawlessness, one must stand up has he has stood up, ba hoi trong duc,  mot buoc guom di....The difference: he stood up to die; we stand up to live!

"Entre le fort et le faible, c'est la liberte qui opprime et la loi qui affranchit." (Between the powerful and the weak, it is liberty that oppresses and the law that sets free.") 
Pere Henri Lacordaire ( 1802-1861) (successor to Alexis de Tocquerville in the French Academy)

DNN Nov. 2017

Friday, October 27, 2017

DEBUSSY AND BOURGET -- The best of French neo-classical romanticism: "Des lys divins que j'ai cueillis Dans le jardin de ta pensée..."

Thursday, December 20, 2012

TRANSLATION OF WORLD POETRY INTO VIETNAMESE THƠ PHỎNG DỊCH: LÃNG MẠN

Dương Như Nguyện phỏng dịch "Romance"
của Paul Bourget và
Claude Achille Debussy:

Cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20:

Paul Bourget: Nhà văn, nhà thơ, nhà báo và nhà phê bình văn học.
Claude Debussy: Nhà soạn nhạc, đã đem trường phái ấn tượng của hội họa vào tiền thân của âm nhạc “bán cổ điển” (neo-classical).
Debussy biến bài thơ của Bourget thành bài hát.

This post is my Vietnamese translation of Paul Bourget's "Romance" made into music by Claude Debussy (I even sang this myself when I still had the voice, sometime in 1997-1998!). I also took a phrase from the poem and the song and incorporated it into my novel, Daughters of the River Huong, completed around the same time.

This is not a literal translation; my translation becomes a Vietnamese poem on its own, based on the images, thoughts and symbolism expressed in the original French language (as well as the English interpretation by Korin Kormick, found on the internet and posted here under the "fair use exception" of copyright law).

***


"NHỮNG CÁNH HOA PHẢNG PHẤT MẢNH LINH HỒN,
THÀNH SƯƠNG TRẮNG CUẢ VƯỜN ANH TRÍ TUỆ..."

L'AME EVAPOREE, DES LYS DIVINS QUE J'AI CUEILLIS DANS LE JARDIN DE TA PENSEES


Mảnh linh hồn đã tan thành sương trắng
Mà vẫn còn đau khổ đến nghìn thu
Đây cánh huệ tươi, huyền diệu giữa sa mù
Tôi đã hái từ vườn anh trí tuệ



Nhưng khi gió thổi qua thành dâu bể
Thì mảnh hồn của huệ chẳng nằm yên
Mà lung lay hương tỏa đến triền miên
Đuổi bởi gió về khu vườn vô thức



Chút hương ấy giờ đây còn sáng rực
Dịu ngọt sao, thơm nức cả khung trời
Như vòng tay ôm ngát một giây đời
Từ sương khói vượt tâm linh huyễn hoặc



Trong yên lặng của khu vườn tĩnh mặc
Anh mở tay ôm, hy vọng và tình yêu
Tuyệt đỉnh linh hồn, trí tuệ nương theo
Dây hạnh phúc bình yên là nhập cuộc!



DNN copyright Sept. 30, 2012


The song, Romance, by Claude Debussy, sung by lyric soprano Sandrine Piau:




Nguyên tác tiếng Pháp, Paul Bourget:

L'âme évaporée et souffrante,
L'âme douce, l'âme odorante
Des lys divins que j'ai cueillis
Dans le jardin de ta pensée,
Où donc les vents l'ont-ils chassée,
Cette âme adorable des lys?
N'est-il plus un parfum qui reste
De la suavité céleste
Des jours où tu m'enveloppais
D'une vapeur surnaturelle,
Faite d'espoir, d'amour fidèle,
De béatitude et de paix?



BẢN DỊCH TIẾNG ANH

Korin Kormick (copyrighted, limited use under fair use exception)


The vanishing and suffering soul,
The sweet soul, the fragrant soul
Of divine lilies that I have picked
In the garden of your thoughts,
Where, then, have the winds chased it,
This charming soul of the lilies?
Is there no longer a perfume that remains
Of the celestial sweetness
Of the days when you enveloped me
In a supernatural haze,
Made of hope, of faithful love,
Of bliss and of peace?
Wednesday, April 10, 2013

FOR VIETNAMESE READERS CHO DO^.C GIA? VIE^.T NAM, NHA^N NGA`Y 30 THA'NG TU
Nhân đọc vài câu thơ tả tình của Nguyễn Đồng Nhất, cựu học sinh Trần Quý Cáp:

VỀ VỚI HỘI AN *

* Tie^'n Si~ Tra^`n Quy' Ca'p, mo^.t nho sĩ yêu nước, trí thức canh tân, bị hành hình dưới tay thực dân Pháp và triều đình đố kỵ, bằng cách chém ngang lưng. Năm 1952, một trường Trung học Công lập được dựng lên ở Hội An, mang tên Trần Quý Cáp.

Vì nghề giáo, cha mẹ tôi, người từ Huế, người từ Sơn Tây, gặp nhau ở sân trường Trần Quý Cáp. Tôi sinh ra tại Hội An, lên một tuổi thì tôi được cha mẹ mang ra biển để đón gió Hội ở cửa bể.

DNN

Tôi về như lá trôi về cội
Ánh mắt sầu theo góc phố gầy
Đã tỉnh giấc đời trôi lãng đãng
Thở dài hơi gió bụi đường say

Con thuyền xoay hướng buồm tan nát
Lịch sử cuồng điên lấp bể dâu
Thời gian xếp nếp đuôi con mắt
Trăng về xin hỏi Đặng Dung đâu?

Kẻ sĩ không còn mơ phố cát
Ngựa hồng đã gẫy vết câu mơ
Cổ kiếm nay cùn theo vó ngựa
Chôn đi lời của Đặng Dung xưa

Thắp hương để khóc hiền nhân ấy
Nhát chém ngang lưng hận ngút ngàn
Phố Hội lưng chừng chân viễn khách
Suốt ngày xứ Quảng đẫm mưa tuôn

Tôi về ấm lại lòng tay nhỏ
Làm kẻ hậu sinh đốt nén nhang
"chôn nhau" là để ươm nòi giống
"cắt rốn" cho đời, gió Hội An ....

DNN copyright April 2013



King of Lotus
Do'a Sen Vuong Gia? Ta(.ng Cho Ke? Si~
DNN copyright right 2009, 2013

Monday, April 8, 2013

WATER LILIES: FROM THE COLLECTION "MEETING MONET" Cuo^.c Ga(.p Go~ Vo'i Monet


Water Lilies' Unrest
No^~i Bu+'t Ru+'t cu?a Loa`i Sen Su'ng
enamel on paper DNN C2013



Wrath of Water Lilies
Con Thi.nh No^. cu?a Loa`i Sen Su'ng
enamel on paper digitally inverted DNN Copyright 2013

Saturday, March 30, 2013

METAMORPHOSIS


Metamorphosis: Bundle of Lotuses Under Moonlight
enamel on paper DNN C2013

Tuesday, March 26, 2013

SPRING TIME MU`A XUA^N


Flowering Pear Tree Over Pastorale
enamel & markers on paper copyright N2013

"Ca`nh le^ tra'ng die^?m mo^.t va`i bo^ng hoa..." ND

Nho' trang sa'ch co' ca`nh le^ tra('ng die^?m
Mo^.t va`i hoa, hay ca? mo^.t ru*`ng hoa???

DNN April 2913

Friday, March 15, 2013

THE BITTER TASTE OF POETRY FOR APRIL 30, 1975, THE FALL OF SOUTH VIETNAM HAI CA^U THO* HAY CHO 30 THA'NG TU*

When the war is over
Lights from the battlefield still flicker on
Memory still lives
Questions are still asked:

Liberation for whom?
Imprisonment for whom?
Freedom for whom?
Exile for whom?

LIFE not LIVED
LIVE without LIFE

When the child born post-war gathers the pieces
of bones and breakage, she hears murmurs and echoes
that speak of genocide committed by children of the same mother
upon themselves...

DNN copyright 2013

SALUTE TO THE FLAG THAT IS NO MORE AT THE U.N.




"Bạc lòng nhưng chẳng cam lòng
mang theo nhục nước vào trong mộ phần" HHC


"Unluckly worn heart does not mean contented heart
I shall take the humiliation of the country to my grave..." DNN

"Though the heart's jaded,
The soul won't cede.
And the country's humiliation,
Inseparable I shall be from it
Till my last heartbeats." CCN

THE MUSIC OF SACRED MOURNING

please listen to the following
Mozart - Misericordias Domini K.222:


Frederick Chopin - Marche Funebre:


Mozart -- Laudate Dominum K339:



REQUIEM Tuo?ng Nie^.m

Friday, March 1, 2013

A POEM FOR PRE-1975 VIETNAMESE BOYS AND GALS: MEMORY FOR A PLACE THAT'S NO MORE NHO' VE^` NO*I CHO^'N CU~

This poem is reminiscence of the time in pre-1975 Saigon, when all the boys and girls of Vietnamese public high schools in my generation were still hopeful for love and service to their country. It was a time when romanticism meant coming of age, and when our big dreams were formed outside the gate of our secondary schools, our lost paradise.

...

Trời cũ, quê nhà nắng với mưa
"Nhũ*ng Cường, những Tuấn của ngày xưa"
Bỏ trường bỏ lớp vì con gái
Quên sách quên đàn đổ tại thơ

Trời cũ quê nhà đã vắng chưa?
Mà trong kỷ ức của ngày xưa
Biết bao lãng mạn thời con gái
Có khóc, xin về khóc với thơ...

Trời cũ quê nhà thôi đón đưa
Cố quên tất cả, tự. bao giờ
Có ai nhắc đến vàng son truo’c:
"Cô ấy bên sông vẫn đợi chờ"

"Cô ấy bên sông vẫn đợi chờ"
"Những Cường, những Tuấn của ngày xưa"
Ở đâu trong cõi muôn trùng ấy?
Dù đã lâu rồi, thôi đón đưa...

DNN copyright Feb.2013




"Pensive -- Tra^`m Tu*"
DNN c2010 enamel & markers on paper

TRẦM TƯ

Biết ai là kẻ sẽ lên đường?
Những Cường, những Tuấn của quê hương
Non nước không còn tim Nguyễn Trãi
Đáy vực, dân nghèo mãi xót thương...`

Áo trắng, rồi thay áo chiến trường
Quần xanh, bạc phếch bụi phong sương
Những Cường, những Tuấn không còn nữa
Đã ngủ muôn đời với cố hương

Ta có còn chăng, non nước này?
Những Cường, những Tuấn của ngày mai
"Thương Nữ bất tri vong quốc hận …”
Sau cuộc phong trần, ai khóc ai?

Dương Như Nguyện copyright 2013

typed in the "House of DNN" convention:

Bie^'t ai la` ke? se~ le^n duo`ng?
Nhu*~ng Cu*o*`ng, nhu~ng Tua^'n cu?a que^ hu*o*ng
Non nu*o*'c kho^ng co`n tim Nguye^~n Tra~i
Dda’y vu*.c, da^n nghe`o ma~i xo't thu*o*ng...

A'o tra('ng, ro^`i thay…a'o chie^'n tru*o*`ng
Qua^`n xanh, ba.c phe^'ch bu.i phong su*o*ng
Nhu*~ng Cu*o*`ng, nhu~ng Tua^'n kho^ng co`n nu*~a
Dda~ ngu? muo^n ddo*`i, vo*'i co^' hu*o*ng

Ta co' co`n cha(ng, non nu*o*'c na`y?
Nhu~ng Cu*o*`ng, nhu*~ng Tua^'n cu?a nga`y mai
“Thu*o*ng Nu~ ba^'t tri vong quo^'c ha^.n…”
Sau cuo^.c phong tra^`n, ai kho'c ai?


"Returning to Earth"
DNN c2010 markers & liquid paper on cardboard

(This artwork was made on a piece of cardboard I found at the supermarket in Denver, CO. It was inspired by all the boys who had served their country by returning to Earth. They became the beautiful landscape that made up their country. Their burial ground was that which they loved, and for which they gave...)


MEMORY OF A FRAGRANCE

Dda^u dda^'y a^n ti`nh, dda^u dda^'y thu*o*ng?
Ga(.p nhau nhu* the^? nga~ ba ddu*o*`ng
Nhu~ng khi tra(ng to? la` tra(ng khuye^'t
Co' nho*' thi` xin giu~ la^'y hu*o*ng...


Where's love? Gratitude? Or bondage?
Meeting each other at the crossroad of life
When we shine on, it's indeed our half-moon
Remembrance is merely the fragrance you hold
in your heart...

UND copyright 2013


"Remembrance is the fragrance you hold in your heart"
"Nicole's Perfume"
DNN C2010, 013 enamel on paper


"My flower or your...lavender firework?"
Courtesy of, and photography by, Dr. CCN 2013







"Depth and Opulence"
Collage of Uye^n C2013

Thursday, February 28, 2013

A FEW PRECIOUS THINGS: VA`I HA.T QUY' GIA'

"A woman who thinks that she is intelligent demands the same rights as man.
An intelligent woman gives up."


COLETTE, French novelist


Tuesday, February 26, 2013

THE TRAIN TO GERMANY
(Germany is the homeland of my Beethoven...)


While in heat and cold I cry myself onto the dark
to wait for the light,
you are on a train to Germany

Dark as my days and light as your nights
Black and white in thunders and sun the train traverses
through my canvas...

Will we become one, us?
Oh my brush can't paint enough of the pain,
when facing tomorrow I still wait for your train,
not in Germany, but at the moment of destiny

Will you remember to step backward, one step only,
when days meet nights,
dark meets light,
black meets white,
thunder meets wonder...
Life exhausts love, us forever?

And in that crack of time,
we shall reunite...

UND copyright April 30, 2010

Monday, February 25, 2013

VALENTINE'S DAY CELEBRATION WITH FLOWERS

ORCHIDS: FLOWERS OF THE SOUL

I can never be poor if I have in my soul blossoms of orchids


Petals and Dew Drops


Blue Orchid in a Frame
enamel on paper digitally inverted
DNN C2010

...


Orchids in Film Noir
THE ORCHIDS: 2013 courtesy of Dr. CCN, who shares
my baby brother's namesake


Tu` da.o a^'y bo? dda^`m sen xu*' Hue^'
Dde^? ba^y gio` ho^`n la`ng dda~ng na(`m mo*...








FLOWERS OF NOBILITY
THE LOTUS SERIES: 2013 courtesy of Chan Phuong, to whom I dedicated The Shared World of Diction and The Collage of Solitude during its making


Baudelaire's Trembling Flowers
The Royal Dancing Stems of Baudelaire

"Nhu~ng Ca`nh Vu*o*ng Gia? a^?n trong tho*"

DNN C2010
enamel on paper, digitally inverted


To^i tie^'c cho ai tro't ddo*.i cho*`
Nhu~ng ca`nh vu*o*ng gia? a^?n trong tho*
Tu` lan cho dde^'n sen ho^`ng bie^'c
Bo'ng to^'i tu. ve^`...su*o*ng nga^?n ngo*!!!


Sunday, February 17, 2013

HAPPY VALENTINE'S NGÀY TÌNH YÊU


"February Impromptu: Valentine's Crowd"
Enamel on paper by Uyên c2013

ABOUT THE ART OF NG.UYÊN A form of L'Art Brut (art of the untrained or outsiders' art). She calls her paintings "Art in Frugality" and "Subconscious Painting" or "Impromptu Painting," focusing on the thrift of expression via colors, lines and shapes, both as a means of relaxation and communication of ideas. Accordingly, her art must be quick and expressive of a theme, which often comes to her subconsciously.

The piece above was made with fingernail polish, in approximately 15 minutes of direct drawing and painting with the nail polish brush onto a piece of typing paper. The chaotic nature of the flowers refers to the madness of Valentine's Day in February each year. Love is no longer the motivation for the extension of the self, but instead a sign of consumerism and conquest. For the truest Valentine's flower, it should be a symbol of creativity and love for humanity, no longer just romantic love as a form of possession, let alone a dating ritual.

Thank you, Vincent van Gogh, for making this type of strokes acceptable, since in this world you always exist!

"What would life be if we had no courage to attempt anything?" - Vincent van Gogh

Saturday, December 29, 2012

Visual Poetry: IN LIEU OF A WISH FOR HAPPY NEW YEAR 2013


"Bliss for What's Ahead"
Collage by Uyên c2013

Bliss is what humans look for in the finite span of their lives. It is the ultimate New Year's Wish. The collage above depicts the paradox of our modern world: technology is used to alter nature in order to create the resort Shangri La, an effort to meet our need for what we have ironically destroyed: Bliss and Tranquility --

the very essence of humankind's age-old Pursuit of Happiness.


"Branch a Dancer"
Collage by Uyên c2013

This dancer will help me bring you the best wishes
for the Happy New Year 2013!

At her feet is a comfortable modern kitchen symbolic of women's domestic life. Her face and arms, like young branches, reach for loftiness -- the yearning for ideals and liberation,
away from domesticity.


"A Wish"
Visual Poetry by Uyên c2012

Right: "Hills of Memory" acrylic on paper c2010
Left: The Hymalayas" enamel on paper c2010

The poetry in Vietnamese speaks of the bliss of wishes fulfilled -- after so much chaos and destruction, the invincible mystic of life remains in the wonders of nature (misty hills and snowy mountain tops), representing the power of hope.


"From Autumn to Winter"
Visual Poetry by Uyên c2012 enamel on paper
Merry Christmas and Happy 2013

Inspired by the scenery of the Rockies and Colorado, I spoke of the change of seasons: from Autumn to Winter, in preparation for the celebration of Christmas and the hopeful arrival and renewal
of spring.


"Another Wish: The Detachment of Buddha"
Collage by Uyên c2013

The Vietnamese poetry speaks of the ultimate freedom of detachment from the materialistic world as part of self-enlightenment -- mastering the teaching of Buddha becomes the all-time wish of peace for humankind.


ANNOUNCEMENT OF PUBLICATION BY CAMBRIDGE UNIVERSITY PRESS

Wendy Nicole NN Duong's newest academic paper, "Revisiting the Build-Operate-Transfer Form in Infrastructure Projects in the Developing Economies," will appear in the collection of academic papers on International Business Law, to be published by Cambridge University Press:

Yao-Ming Hsu, Wolfgang Wurmnest & Yuichiro Tsuji (eds.), International Business Law in 21st Century: Challenges and Issues in East Asia, May 2013, Cambridge University Press (forthcoming).

An abstract of this paper can be found at Social Science Research Network under the author's name.

SPEECH TO VIETNAMESE AMERICAN VALEDICTORIANS AND SALUTATORIANS IN THE HOUSTON METROPOLITAN AREA, 2011

NOBLESSE OBLIGE AND THE STORY OF LORD TRAN HUNG DAO'S ELEPHANT

NOTE: Law professor and U.S. Fulbright Scholar Wendy Nicole Duong (Nhu-Nguyen) gave the keynote speech to honor Vietnamese American valedictorians and salutatorians in the Houston Area, 2011. Professor Duong told her story about the bonds she has with her parents, and recounted the tale her father had told her about the elephant of Lord Tran Hung Dao...



***
Distinguished guests, parents and the graduates:

Thanks for having me here today, a very meaningful occasion for me. I want to start by telling you my personal story. In 1972, in Vietnam, I was 13 and wrote an essay about my dreams. I wanted to go abroad to tell people about the beauty of the Vietnamese culture. My homeroom teacher made me stand before the whole class to defend my dreams because she thought the girl was just too ambitious for her own good. Little did I know then that only 3 years later, under very sad circumstances I did go abroad. I was on a cargo plane for a one-way trip, definitely not as a cultural ambassador, but as a refugee.

Came the fall of 1980, I was working full time for the Houston Independent School District and going to law school at night. There was no Vietnamese at U of H law school then. Five years earlier, in 1975, roughly speaking, only U.S. citizens could attend law school in Texas. On the first day of the semester, I received a call from Memorial hospital. That day, my mother had gone to the hospital for a test. Like many Vietnamese mothers, she went by herself and did not tell anyone. (In 1975, like many Vietnamese parents, my mother, a small woman of 85 pounds and a former schoolteacher, worked in a factory to support all of us.)

Her medical test in 1980 led immediately to a major operation, because my mothers had signed all the consent papers by herself. When they called me, she was in intensive care. I was 21. That night, after the first class meeting, I went to the hospital and slept on the floor next to my mother’s recovery bed, my law textbook was my pillow. The following day, I met with my mother’s surgeon and then her treating physician. They told me that since my mother’s illness was in the 3d of the 4 stages, the chance of survival was 25%. That was how life was for my 4 years of law school as an evening student working full time.

Literary Critique: JOURNEY WITH A LITERARY QUARTET













"Những Cỗ Quan Tài Của Tĩnh Tâm" và Thông báo về việc vi phạm bản quyền, xúc phạm tác giả

Dương Như Nguyện copyright 1988, 2013


NOTE: In 1989, I wrote a piece of creative non-fiction in Vietnamese, titled "The Coffins of Ms. Pacifying Heart." There, I spoke of my late maternal grandmother's recurring dreams about a Vietnamese woman who sat by a river to catch coffins floating downstream. In my mind, those coffins symbolized the lives and pain of Vietnamese women in the 20th century, and became my haunting memory of childhood as I stood in New York City looking at the Statute of Liberty. This piece was the predecessor of my novel, Daughters of the River Huong, first published in 2005 by the independent publisher Ravensyard of Fairfax, VA.

Recently, this piece was recorded into audio and posted illegally by a Vietnamese website, chutluulai.net, in violation of my copyright. The mp3 audio has been on sale on amazon.com for approximately a dollar! What really offends me is the grotesque picture posted by this website next to my work, which distorts the content of my piece of creative non-fiction. I requested that the website take down the audio as well as the grotesque picture, but they ignored my request. I am considering legal action. Hence, the following announcement in Vietnamese...


ANNOUNCEMENT

LỜI CỦA DƯƠNG NHƯ NGUYỆN:

Tác phẩm của tôi, “Những Cỗ Quan Tài Của Tĩnh Tâm” (NCQTCTT), xuất bản và trước tác từ năm 1999, đã bị một website tiếng Việt http://www.chutluulai.net/, ngang nhiên lấy đem ra thu băng và phổ biến trên mạng lưới qua cơ sở của họ, không có sự chấp thuận và hay biết của tôi, vi phạm bản quyền trước ta’c luật nội địa cũng như luật quốc tế. Họ còn đổi tên tác giả từ DƯƠNG NHƯ NGUYỆN thành DƯƠNG NHƯ NGUYỆT, làm hoang mang độc giả và vi phạm đến quyền tiếp thị bằng tên của tôi (violation of publicity rights). Một mp3 của truyện này hiện đang được bán cho công chúng mà không có sự chấp thuận của tôi, vi phạm bản quyền. Ai làm chuyện này ngang nhiên kiếm tiền trên tác phẩm trí tuệ của người khác.

Hơn thế nữa, website chutluulai.net còn để kèm theo tác phẩm của tôi một bức hình mà độc giả mô tả là "ghê rợn, quái gở, kinh khiếp, grotesque, có ẩn ý, thô bỉ,” có tác dụng đổi trắng thay đen và bóp méo nội dung của tác phẩm. Theo tôi, đó còn là một bức hình có tác dụng gây ra bạo lực. Tôi hoàn toàn không chấp nhận việc này và chỉ mới biết việc này mới đây.

Tôi lên tiếng và cho rằng hành động của họ bất hợp pháp. Người chủ trương và webmaster của http://www.chutluulai.net/ -- hoàn toàn nặc danh và giấu mặt, dù lấy địa chỉ ở gmail, đã không trả lời, không chịu xuất hiện để sửa chữa, cho thấy tinh thần kém văn hóa và coi thường luật pháp nội địa cũng như công pháp quốc tế.

Theo tôi, cộng đồng viết lách, truyền thông và mạng lưới xử dụng tiếng Việt có lương tâm, cũng như cộng đồng độc giả chân chính không thể chấp nhận hay dung túng cho việc này. Sự việc này còn nói lên tầm quan trọng của đạo đức nghề nghiệp và thông lệ văn minh (ethics, professionalism, and norms of courtesy and decency) trong môi trường mạng lưới, cho những cá nhân cũng như chủ thể chọn mạng lưới hay báo chí truyền thông làm địa bàn, hoạt động và sinh sống.

Một số rất ít blogs, websites và báo chí thân hữu có quyền đăng tải truyện NCQTCTT với sự chấp thuận của tôI mà thôi (vì họ có hỏi tôi trước). Việc đăng tải này cần thiết để làm tan biến ảnh hưởng tiêu cực cho tác phẩm của tôi do bức hình khủng bố của chutluulai.net. Post trên mạng lưới với sự chấp thuận của tác giả không có nghĩa là tác giả đã mất đi bản quyền. Mọi câu hỏi hoặc thắc mắc xin gửi thẳng về cho tôi tại địa chỉ:
wendynicolennduong@post.harvard.edu.

***

"Đau đớn thay phận đàn bà...."

Nguyễn Du

***
Người đàn bà đẹp đầu tiên tôi gặp trong đời là bà ngoại tôi. Khi tôi có trí khôn thì bà ngoại tôi đã ngoài sáu mươi tuổi. Ở tuổi đó, người bà vẫn thẳng, tóc dài gần chấm đất, tuy đã muối tiêu nhưng vẫn còn óng ả, lướt thướt. Bà có chiếc mũi dọc dừa, gò má cao, cặp môi mỏng và cong, rất hiếm thấy trên những khuôn mặt phụ nữ thuần túy Việt Nam.

Bà ngoại tôi pháp danh là Tĩnh Tâm. Tên thật của bà là Hương Quế. Xứ Huế đã đặt cho đàn bà những cái tên đẹp lạ lùng: Dạ Khê, Tiểu Bích, Tú Thiềm, Phiến Tuyết, vân vân.

Mọi người chung quanh cho rằng bà ngoại tôi là một người đàn bà khó tính, khắc nghiệt và lạnh lẽo Bà có một chứng bệnh không bác sĩ nào chữa được. Đó là bệnh nóng cổ. Cổ bà nóng và rát, làm bà ray rứt, khó chịu, ăn ngủ không được, người đâm bẳn gắt. Bà ngoại tôi rất chiều con cháu, nhưng hay la mắng, rầy rà gia nhân. Mẹ tôi là con độc nhất của bà. Gả mẹ tôi cho ba tôi là người Bắc, bà ngoại tôi luôn luôn mang nỗi buồn phải xa đứa con một.

Tôi chưa hề thấy bà ngoại tôi khắc nghiệt hay lạnh lẽo. Bà ngoại thích coi cải lương, say mê. Nhiều khi xúc động, khóc sụt sùi . Con người tình cảm ấy không thể nào khắc nghiệt hay lạnh lẽo. Khi bà la mắng người làm, giọng bà như độc thoại, buồn như một điệp khúc than thở, không hề có tính cách đay nghiến của một người chủ thiếu lòng nhân. Lúc về già, người độc nhất mà bà cằn nhằn là ông ngoại tôi. Nhiều khi không duyên cớ. Ông ngoại tôi người nhỏ bé, tính vui vẻ, hồn nhiên. Bà con gọi đùa là Lão Ngoan Đồng như trong truyện kiếm hiệp. Khi bà ngoại tôi càu nhàu, ông ngoại tôi chỉ phớt tỉnh, ngồi đọc báo.

Mẹ tôi kể cho tôi nghe cuộc đời bà ngoại . Bà chỉ có một người chị gái. Hai chị em con quan xứ Huế, gia đình phong lưu trưởng giả. Người chị gái, bà Ấm, lấy chồng đông con nên vất vả. Bà ngoại tôi lấy ông ngoại tôi là con quan, được đủ miếng ăn thì lại phải chịu những đau đớn khác.

Read more »


STATEHOOD FOR MEXICO by David Wheeler

CONTRIBUTOR'S BIOGRAPHY: David Wheeler is an associate professor at Baylor's College of Medicine, specializing in genetics. He received his B.S. degree in biochemistry and zoology from the University of Maryland, an M.S. in biochemistry from the George Washington University, and a Ph.D. in genetics from the George Washington University. He also conducted postdoctoral research in behavioral genetics at Brandeis University.

In the article below, Dr. Wheeler takes on the stand of a social scientist, satirist, and observer of politics to express his view on the sensitive issue of U.S.-Mexico relation and its impact on American lives. Blog VNAM invites Vietnamese American readers to speak analogously on the issue of U.S.-Vietnam relations.

***

LỜI CHÚ CỦA BLOG (cho độc giả Việt):

Tiến Sĩ/Nhà Khoa Hoc David Wheeler dùng bút pháp mỉa mai để đặt lại vấn đề chính trị liên quan đến nước láng giềng Mexico và Hoa Kỳ, cùng những ảnh hưởng của vấn đề này trong lòng nước Mỹ. Ông mỉa mai đề nghị rằng Mexico nên trở thành tiểu bang mới của nước Mỹ!!!

Câu hỏi dí dỏm nên đặt ra: còn liên hệ giữa Mỹ và Việt Nam thì sao? Không phải là láng giềng, nhưng ảnh hưởng qua quá khứ chiến tranh và lịch sử, và nhất là sự hiện diện của khối người Việt hải ngọai trong lòng nước Mỹ, cũng như những đe dọa gây ra bởi anh láng giềng khổng lồ của Việt Nam và đối thủ đáng kể của Mỹ: Đó là Trung Quốc...Xin mời bạn đọc VN suy nghĩ.

***
The dialogue on the problem of Mexico and Central American immigration has worn threadbare. Those "against" have no more creativity in finding a solution than to put up a wall on our Southern border. Those "in favor" profess heart-rending sympathy for their heroic sacrifices.


Like all the major issues confronting modern society--global warming, abortion, health care, gender equality--the lines of opinion on the Mexican immigration problem are drawn down political party lines. As a result, creative and lasting solutions to the problem are drowned in political expediency to the detriment of all concerned. Republican realization that they can't control the White House without solving this problem is causing the needle to lurch spasmodically toward liberalization. The so-called "pathway to citizenship," a modern version of Ronald Regan's "amnesty," looms on the horizon.

Teasing out all of the sociological and economic forces at work in the Mexican immigration problem is darn near impossible, but one thing is sure, any solution arrived at in the current political climate is likely to fail. Without understanding and addressing the roots of the problem, how can we solve it? Here are two questions that no one is asking, and without answers to them, we can only rearrange the chairs on the Titanic.

First, why are so many people so anxious to leave a country, Mexico, so abundant in natural resources and natural beauty? Estimates on the number of Mexicans in the US range from 11 to 20 million. Having just come through a recession making money unusually tight in the US, we are probably closer to the low end of the range right now. The current population of Mexico is estimated at 112 million. Assuming for simplicity the majority of the illegal immigrants are Mexican, we're hosting 10-20% of their population. This can't be regarded as anything but a colossal failure on the part of Mexico, their political and economic structure, education system, and society as a whole. The status quo on immigration allows the ruling class in Mexico to sweep their problem under the rug. Today, the richest man in the world, Carlos Slim, lives in Mexico City. What's wrong with this picture? In an ironic twist Felipe Calderon passed legislation liberalizing illegal immigration in Mexico while he was president. It was a nice gesture Sir, but honestly, the Central Americans are just passing through anyway. That political creativity is totally lacking in the US.

Second, what would happen to the cost of labor, if all the immigrants were visible? The US is addicted to cheap labor--just as addicted to cheap labor as we are to illegal drugs from Mexico. The poor in America refuse to do the work the poor in Mexico are glad to come here and do. (How did we get to that state of affairs? But that's another story.) But there's no end to the addiction. We love our Walmart prices, inexpensive fruits and vegetables, clean-cut lawns and cheap construction--all of this enabled by immigrant labor--cheap abundant illegal immigrant labor. The illegality enables exploitation and low wages: The reason the labor is so cheap is that the workers are illegal. If we suddenly pull the curtain back on American prosperity, and expose the sea of illegal workers, their wages will rise, and they'll be outcompeted by the next wave of illegal workers. What do we do then?

The US is obviously an attractive place for Mexicans. But getting here is dangerous. Why not simplify: bring the US to Mexico! Six northern Mexican States border the US. Article 4 of the US Constitution provides for the admission of new states. A given territory has to vote to be admitted, the US House and Senate pass by simple majority vote a joint resolution accepting the territory and the President signs off. The new state must adopt a form of government and constitution that comply with the US Constitution.

However, the form of the vote taken by the new territory is not specified. One proposal would be to take all the illegal immigrants as having voted with their feet. With the benefits that would accrue to residents of the Mexican states of Baja, Sonora, Chihuahua, Coahuila, Nuevo Leon and Tamaulipas, who are left behind it would be a no-brainer. Their children would have free schooling through high school, wages would rise, the drug lords would be swept away and both the former Mexicans and US citizens could come a go across the Rio Grande as they please. US snow birds would have expanded winter roosting, property values would rise, economic development would ensue. At five- or ten-year intervals, each next layer of Northern States could be subsumed in this process.

Impractical you say? Look where we're heading. Mexican's are fleeing a bad life by the millions. Liberalization of Mexican immigration policy will only accelerate the trend, as it did after amnesty. Mexico is coming here, or we can go there. Let's do both.


Thursday, December 20, 2012

TRANSLATION OF WORLD POETRY INTO VIETNAMESE THƠ PHỎNG DỊCH: LÃNG MẠN

Dương Như Nguyện phỏng dịch "Romance"
của Paul Bourget và
Claude Achille Debussy:

Cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20:
Paul Bourget: Nhà văn, nhà thơ, nhà báo và nhà phê bình văn học.
Claude Debussy: Nhà soạn nhạc, đã đem trường phái ấn tượng của hội họa vào tiền thân của âm nhạc “bán cổ điển” (neo-classical).
Debussy biến bài thơ của Bourget thành bài hát.

This post is my Vietnamese translation of Paul Bourget's "Romance" made into music by Claude Debussy (I even tried to sing this myself when I still had the voice!). This is not literal translation; the translation becomes a Vietnamese poem on its own, based on the images, thoughts and symbolism expressed in the original French language (as well as the English interpretation by Korin Kormick, found on the internet and posted here under the "fair use exception" of copyright law).

***

Mảnh linh hồn đã tan thành sương trắng
Mà vẫn còn đau khổ đến nghìn thu
Đây cánh huệ tươi, huyền diệu giữa sa mù
Tôi đã hái từ vườn anh trí tuệ

Nhưng khi gió thổi qua thành dâu bể
Thì mảnh hồn của huệ chẳng nằm yên
Mà lung lay hương tỏa đến triền miên
Đuổi bởi gió về khu vườn vô thức

Chút hương ấy giờ đây còn sáng rực
Dịu ngọt sao, thơm nức cả khung trời
Như vòng tay ôm ngát một giây đời
Từ sương khói vượt tâm linh huyễn hoặc

Trong yên lặng của khu vườn tĩnh mặc
Anh mở tay ôm, hy vọng và tình yêu
Tuyệt đỉnh linh hồn, trí tuệ nương theo
Dây hạnh phúc bình yên là nhập cuộc!

DNN copyright Sept. 30, 2012

Nguyên tác tiếng Pháp:

L'âme évaporée et souffrante,
L'âme douce, l'âme odorante
Des lys divins que j'ai cueillis
Dans le jardin de ta pensée,
Où donc les vents l'ont-ils chassée,
Cette âme adorable des lys?
N'est-il plus un parfum qui reste
De la suavité céleste
Des jours où tu m'enveloppais
D'une vapeur surnaturelle,
Faite d'espoir, d'amour fidèle,
De béatitude et de paix?


BẢN DỊCH TIẾNG ANH

Korin Kormick (copyrighted, limited use under fair use exception)

The vanishing and suffering soul,
The sweet soul, the fragrant soul
Of divine lilies that I have picked
In the garden of your thoughts,
Where, then, have the winds chased it,
This charming soul of the lilies?
Is there no longer a perfume that remains
Of the celestial sweetness
Of the days when you enveloped me
In a supernatural haze,
Made of hope, of faithful love,
Of bliss and of peace?